logo
Thứ bảy, 22/11/2014 09:38
Đường dây nóng: (04) 38228302 Email : noidung.dko@gmail.com
 
Nguyệt san

Theo dấu Hachiko (16/04/2012)
Ngày 8-4-2012, người dân và chính quyền bản địa tổ chức buổi lễ trang trọng tưởng nhớ đến Hachiko ngay tại ga Shibuya - Tokyo nơi đặt bức tượng đồng của chú. Kể từ năm 1936, buổi lễ năm nay là lần thứ 77.

Buổi tưởng niệm được tổ chức đều đặn vào thời điểm hoa anh đào đang ngập tràn Nhật Bản, tròn một tháng sau ngày chú chó qua đời, tức ngày 8-3. Cũng vào ngày 8-4-1934, bức tượng đồng đầu tiên của chú chó được dựng lên trước cửa nhà ga Shibuya với sự chứng kiến của chính chú chó.

Chín năm đợi chờ một đoàn tàu về sau hoàng hôn.

Chín năm kiên nhẫn trong gió mưa bão tuyết, chính xác như một chiếc đồng hồ.

Có một chú chó đã đi vào lịch sử như một biểu tượng của lòng trung thành, sự tận tụy.

Có một câu chuyện đã trở thành bất tử như một minh chứng cho những tình cảm cao đẹp của con người và loài vật.

Đó là chú chó huyền thoại Hachi.




Nhiều người trên thế giới đều xúc động khi xem bộ phim về chú chó Hachi

Theo dấu Hachiko

Không phải khi đến Nhật rồi tôi mới biết đến Hachiko. Từ lâu, câu chuyện về chú chó trung thành chờ chủ suốt 9 năm lưu lại trong tôi một ấn tượng sâu sắc. Nhưng đến Nhật gần một năm rồi tôi vẫn chưa có cơ hội tận mắt đến xem nơi tên tuổi chú chó đi vào huyền thoại.

Khi tôi nói chuyện về Hachiko, Fujita Keisuke - anh bạn người Nhật của tôi - tỏ ra ngạc nhiên vì ở Việt Nam xa xôi mà cũng có nhiều người biết rõ về Hachiko thế. Bản thân anh thuộc lòng câu chuyện này, nhưng trong suốt mấy năm ăn học ở Tokyo, vì quá bận rộn, Fujita Keisuke chưa đi xem bức tượng bao giờ. Thế là đầy ngẫu hứng, chúng tôi lần theo dấu vết chú chó Hachiko.

Tàu điện đưa tôi và Fujita xuyên qua thế giới ngầm chằng chịt của hệ thống Metro Tokyo.

Đổi ga hai lần ở nhiều chục mét sâu dưới lòng đất, sau 20 phút, chúng tôi đến nhà ga nơi đặt tượng đồng của chú chó trong nắng chiều đẹp đẽ. Ga Shibuya án ngữ giao lộ đông đúc nhất thế giới nơi khoảng 2,5 triệu người qua lại mỗi ngày, nhộn nhịp và tấp nập. Anh cảnh sát trẻ đóng đồn trước cửa ga mỉm cười với khách: "Ga này lúc nào cũng đông như thế”.

Len qua dòng người đổ ra từ cửa ga, chúng tôi hướng về phía bức tượng đồng nhỏ đang lấp lánh trong nắng chiều. Lạ nhỉ, tượng đồng để lâu thì bị xỉn chứ làm sao mà lấp lánh được? Là bởi, nhiều thế hệ người Nhật kể từ xưa vẫn luôn yêu quý chú chó này. Họ xoa đầu, xoa chân bức tượng và cũng chụp ảnh như chúng tôi nên nhiều phần của bức tượng đã bóng lên và tỏa sáng khi có nắng. Đặc biệt, có một đội tình nguyện thường xuyên lau dọn quanh bức tượng cũng như khu vực xung quanh gồm toàn những người sống và làm việc ở quanh đây. Nhóm tình nguyện này bắt đầu dọn dẹp từ lúc 5h sáng. Ngoài ra còn nhiều nhóm tình nguyện khác đến vào những ngày nghỉ trong tuần.

Hachiko đi vào lòng người Nhật Bản như một biểu tượng của sự trung thành, tận tụy đến tận hơi thở cuối cùng. Câu chuyện về chú chó thậm chí từng được đưa vào sách giáo khoa dạy cho trẻ ngay từ lớp 2. Còn bức tượng đồng của chú chó hiện đặt trước cửa ga Shibuya - nơi chú thường ngồi đợi thầy Ueno mỗi buổi chiều về - được dựng lại bởi Ando Takeshi, con trai của ông Ando Teru - người dựng bức tượng cũ. Sở dĩ phải dựng lại lần thứ 2, là bởi trong thế chiến II tất cả những thứ gì là kim loại đều được trưng dụng để làm vũ khí, kể cả tượng Hachiko.

Trong đám đông đang vây quanh bức tượng, chốc chốc lại thấy có người bật di động khoe với bạn bè: "Đang ở trước tượng Hachiko đấy”. Một cách tự nhiên, tượng Hachiko đã trở thành một điểm hẹn thông dụng của giới trẻ giữa cả biển người đang qua lại này. Một điểm hẹn rất có ý nghĩa, bên cạnh một biểu trưng của sự trung thành.
 
Gần tám thập niên trôi qua, người ta vẫn nhớ đến và yêu quý Hachiko. Bức tượng và câu chuyện về chú trở thành tâm điểm của truyền thông, của sự kiện và phim ảnh. Còn chú và người chủ cũ thì sao?

Đoạn kết của một câu chuyện

Fujita Keisuke - anh bạn người Nhật – dẫn tôi đặt chân đến nghĩa trang Aoyama cách ga Shibuya chừng 3km. Đây là không gian đẹp với những hàng anh đào thẳng thớm đang chờ thêm nắng ấm để khai hoa. Khu này là khu mộ của những người giàu có, quyền lực. Những ngôi mộ to đẹp, xây dựng như một khu vườn nhỏ có hàng rào cây và người đến thăm mộ đều đi ô tô đắt tiền.

Còn mộ của Hachi và ông chủ - thầy Ueno - được đặt cùng nhau trong một góc yên tĩnh, giản dị hơn của nghĩa trang. Người trông coi nghĩa trang cho biết vẫn có rất nhiều người đến thăm mộ của Hachi và thầy Ueno, mang theo hoa và hương trầm. Người yêu quí còn đặt lên mộ Hachi hai bức tượng chó nhỏ xinh xắn. Khẽ cúi đầu chào tạm biệt, chúng tôi quay về khi nắng đang dần tắt.

Câu chuyện của Hachiko không chỉ có ý nghĩa về mặt tinh thần mà trong một khía cạnh thiết thực khác, nó đã thay đổi số phận của loài chó Akita ở Nhật Bản. Ở thời điểm thầy Ueno nhận nuôi Hachi, toàn Nhật Bản chỉ còn trên dưới 30 con chó Akita thuần chủng. Sau khi câu chuyện trở nên nổi tiếng, rất nhiều người đã nhận nuôi chó Akita và giúp giống chó này phát triển trở lại. Thậm chí, nhiều lính Mỹ đã mang chó Akita về nước và khiến Akita trở thành một dòng chó phổ biến ở Mỹ.



Tượng chú chó Hachi đặt trước cửa ga Shibuya hiện nay,
hàng ngày thu hút nhiều người tới tham quan

Chuyện kể rằng, chỉ hai tháng sau khi chào đời, một chú cún nhỏ giống Akita được một gia đình nông dân ở Odate, miền bắc Nhật Bản, gửi tặng ông Ueno Hidesaburo sensei - vị giáo sư già tại đại học Tokyo, trong một ngày đầu năm 1924.

Thầy Ueno rất yêu chó và mong muốn giữ gìn giống chó Akita thuần chủng của Nhật Bản nên đã nuôi con chó vàng nhỏ bé này. Con chó nhỏ được ông cưng chiều đặt tên là Hachiko và thậm chí ông luôn dùng một bữa cùng với chú cún nhỏ hàng ngày.

Hachiko lớn lên bên ông giáo sư già. Mỗi buổi sáng nó theo ông ra ga Shibuya khi ông đi làm và chờ ông ở cổng soát vé vào mỗi buổi chiều tối. Ngày này qua ngày khác, một năm rưỡi thời gian đều đặn ghi lại tình cảm gắn bó tốt đẹp giữa vị giáo sư già và chú chó Akita giờ đã to lớn đẹp đẽ. Nhưng định mệnh chấm dứt nhịp điệu ấy vào 21 - 5 - 1925, sau khi giáo sư Ueno đột ngột ra đi trong một cơn tai biến mạch máu não sau buổi họp.

Hachi bỏ ăn ba ngày nhưng kể cả sau đám tang của ông giáo sư, chú chó vẫn đều đặn đến chờ ông ở ga tàu mỗi tối. Có vẻ như chú chó không tin rằng thầy Ueno đã chết và vẫn kiên nhẫn chờ ông về như thường lệ.

Sau đó ít lâu, Hachiko lần lượt được chuyển cho một người họ hàng của thầy Ueno và người làm vườn cũ của gia đình ông. Nhưng dù ở đâu, chú vẫn lẻn ra ngoài mỗi tối và chạy đến ga tàu quen thuộc chờ đợi. Trong suốt gần 10 năm sau đó, ngày nắng cũng như ngày mưa, gió lớn hay tuyết lạnh, người ta đều thấy con chó đến chờ ở ga tàu vừa vặn chuyến tàu 6h chiều. Thỉnh thoảng, chú bị đá bởi những người thô bạo, bị bắt vì tưởng là chó hoang, bị đuổi mắng bởi nhân viên nhà ga vì đi vào bên trong. Nhưng không gì ngăn cản được chú chó đều đặn đến chờ ông giáo sư vào mỗi chiều muộn.

Người qua lại và nhân viên nhà ga dần nhận ra chú chó đến đều đặn để chờ ông chủ và đâm ra yêu quý chú. Họ gọi chú là "Chuken Hachiko” tức "Hachiko trung thành” và cho chú thức ăn. Một người học sinh cũ của thầy Ueno theo dõi các thông tin của Hachiko và viết về chú. Một ngày, câu chuyện về chú chó xuất hiện trên tờ Asahi Shimbun và Hachiko trở nên nổi tiếng. Được nhiều người trân trọng, yêu quý, thậm chí được dựng tượng sống.

Nhưng những thứ đó không thay đổi được cuộc sống của Hachiko. Dần dần, Hachiko sống lang thang trên phố và chỉ quay lại ga chờ chuyến tàu chiều. Ăn uống bờ bụi khiến chú mắc chứng giun chỉ và nhiều thương tật khác do đánh nhau với đám chó hoang khác.

Già yếu và xấu đi. Cuối cùng, sau gần 10 năm kiên nhẫn chờ đợi, Hachiko đã tìm được con đường đến với ông giáo sư đã khuất núi. Một ngày tháng 3 năm 1935, người ta phát hiện ra con chó trung thành chết trong một con hẻm gần nhà ga. Lập tức, hình ảnh của Hachiko xuất hiện trên trang nhất các báo và câu chuyện con chó trung thành tận tụy làm thổn thức con tim hàng triệu con người.

Nguyễn Ngọc An
Gui cho ban be Gửi cho bạn bè print Bản in
Gửi bình luận của bạn
Họ tên:  
Email:  
Nội dung:
Mã an toàn* Ma an toan
Xem các bài viết theo ngày calendar
Các bài mới hơn:
bullet Angelina Jolie: Từ hoạt động nhân đạo đến chính trường nước Mỹ? (21/11/2014)
bullet Nhạc sĩ Quốc Trung: Nghệ thuật cần chiều sâu hơn là sự ăn xổi (21/11/2014)
bullet 75 năm phim “Cuốn theo chiều gió”: Đẳng cấp vĩnh hằng (21/11/2014)
bullet Thăm quê hương của cây cầu gỗ cổ nhất Châu Âu (21/11/2014)
bullet Kế hoạch xây dựng gia đình hạnh phúc (21/11/2014)
Các bài đã đăng:
bullet Đá thiêng của người Hà Nhì (16/04/2012)
bullet Sự nghiệp của “Chiến binh thép” làng quần vợt (16/04/2012)
bullet Dịch giả Nguyễn Văn Khoa: “Biết mình thuộc về Việt Nam” (16/04/2012)
bullet Khúc giao mùa tháng Tư (16/04/2012)
bullet Tốc độ chóng mặt (16/04/2012)
bullet CUỘC ĐỜI KỲ DỊ CỦA MA SEO CHỨ (16/04/2012)
bullet Sài Gòn... buổi trưa (16/04/2012)
bullet Niềm vui cả bà và ông (16/04/2012)
bullet Chuyên đề: Thanh niên lập nghiệp và cống hiến - Kỳ vọng từ dự án 600 phó chủ tịch xã nghèo (21/03/2012)
bullet Chàng trai trẻ làm giàu từ... con dế (21/03/2012)
Xem tiếp >>
Tổng biên tập: Hồng Thanh Quang
Phó Tổng biên tập: Nguyễn Quốc Khánh
Thư ký tòa soạn: Hà Trọng Nghĩa
Báo Đại Đoàn Kết
- Giấy phép xuất bản số 270/GP-TTĐT ngày 27/12/2010 của Bộ Thông tin và Truyền thông về việc thiết lập trang báo điện tử
- Tòa soạn và trị sự: 66 Bà Triệu - Hà Nội - ĐT: (04) 38228303 - FAX: (04) 38228547 - Email: toasoan@baodaidoanket.com.vn - Đường dây nóng : (04) 39433164 - (08) 39327989
- Ban đại diện tại TP. Hồ Chí Minh: 176 Võ Thị Sáu, TP. Hồ Chí Minh - ĐT: (08) 39326703 - FAX: (08) 39326130 - Email: daidoanket2vp@hcm.vnn.vn
Đà Nẵng: 149, Trưng Nữ Vương, TP. Đà Nẵng. ĐT: (0511) 3700929; 0983043125. Email: daidoanketvpdn@gmail.com
Các văn phòng thường trú:
- Thanh Hóa: Đường Hạc Thành, TP. Thanh Hóa. ĐT: (037) 3854310
- Khánh Hòa: A4 chung cư 2, TP. Nha Trang, Khánh Hoà. ĐT/Fax: (058) 3870608
- Cần Thơ: 5A đường 30-4, TP Cần Thơ - ĐT/Fax: (071) 3839444.