Áp lực và bạo lực
Việc một vài cô giáo mầm non bịt mũi, bóp má ép học sinh ăn, dùng dép vả vào mặt, dùng đầu gối thúc vào bụng các cháu nhỏ vừa qua chưa nguôi đau lòng thì mới đây lại tiếp chuyện cô hiệu trưởng Trường mầm non Xuân Giao (Lào Cai) dọa ném trẻ vào máy vặt lông gà và cô giáo Trường mầm non Hương Sơn (Mỹ Đức, Hà Nội) nhốt trẻ trong nhà vệ sinh dẫn đến bỏ quên đã khiến dư luận vô cùng bức xúc.
Đáng tiếc là tệ bạo hành trẻ nhỏ không chỉ xảy ra với những cô giáo trẻ, thiếu kinh nghiệm trong giảng dạy và cuộc sống mà ngay cả những người đứng đầu các cơ sở giáo dục có bản lĩnh nghề nghiệp, chuyên môn và kinh nghiệm cũng ứng xử thiếu chuẩn mực. Vẫn biết áp lực công việc giữ trẻ, chăm trẻ, dạy trẻ hàng ngày của giáo viên là gánh nặng lớn. Nhưng liên tục những hành vi bạo hành trẻ em như vậy cho thấy lỗ hổng lớn trong cách quản lý, đội ngũ những người mang sứ mệnh giáo dục cao cả ấy cần phải được sàng lọc lại.
Áp lực, thiếu kinh nghiệm không thể là “bài ca” để hết lần này đến lần khác các cô mang ra để biện hộ cho thái độ vô trách nhiệm và sự tàn ác vốn không thể có ở những người làm công việc nuôi dạy trẻ. Càng không đồng nghĩa với việc các cô có thể trừng phạt các cháu bằng sự tức giận, bằng lời lẽ mắng nhiếc, dọa nạt.
Đã có rất nhiều lý do được đưa ra để biện minh cho hành động bạo hành học sinh. Nhiều người chứng kiến gương mặt nhợt nhạt, đầm đìa những giọt nước mặt hối hận của các cô giáo khi đến tận nhà học sinh xin lỗi gia đình mà thương cảm, sẵn sàng tha thứ. Nhưng cứ hình dung ra sự hoảng sợ khóc đến khản cổ, thậm chí hoảng loạn, thất kinh của trẻ nhỏ khi bị giáo viên dọa và bạo hành thì sự ân hận kia thật không đủ.
May mắn là cháu bé không bị máy vặt lông gà làm trấn thương và cháu bé bị nhốt trong nhà vệ sinh không bị tai nạn gì đáng tiếc, sợ hãi theo thời gian rồi cũng sẽ vơi đi nhưng sự ám ảnh chắc gì đã phai mờ.
Theo các chuyên gia tâm lý, trẻ em rất nhạy cảm nên chỉ cần thầy cô giáo la mắng cũng đã làm trẻ sợ, hoảng loạn chưa kể đến chuyện đánh đập, sỉ vả và chế giễu trước lớp nhiều lần... Thời gian gặp gỡ, tiếp xúc giữa thầy cô và trẻ gần như diễn ra thường xuyên nên khi quá sợ thầy cô giáo, trẻ sẽ bị stress âm ỉ kéo dài. Vì thế phương pháp sư phạm luôn là vấn đề mà các bậc phụ huynh băn khoăn.
Một vài vụ việc nghiêm trọng được phanh phui có lẽ chỉ là bề nổi của thực trạng bạo hành trẻ. Bạo hành học sinh phần nhiều do giáo viên thiếu lòng nhân ái. Thiết nghĩ, ngành giáo dục không thể để chậm hơn nữa việc quyết liệt chấn chỉnh tình trạng giáo viên hành xử thiếu chuẩn mực với trẻ, tăng cường quản lý, giám sát các cơ sở mầm non công lập cũng như tư thục và có giải pháp hữu hiệu nâng cao đạo đức nghề nghiệp cho giáo viên mầm non.