Cuộc gặp gỡ giữa hai vị khách của Sài Gòn
Cuối tuần qua, độc giả TP Hồ Chí Minh đã có dịp hội ngộ với hai nhà báo kỳ cựu: nhà báo Ngữ Yên và nhà báo Trương Gia Hòa, tác giả của những đầu sách đang được bạn đọc nồng nhiệt đón nhận: “Sài Gòn chở cơm đi ăn phở”; “Sài Gòn, ồ bỗng ngon ghê!” và “Đêm nay con có mơ không?”.
Nhà báo Ngữ Yên và nhà báo Trương Gia Hòa giao lưu cùng độc giả.
Với những người làm báo, Ngữ Yên và Trương Gia Hòa là hai cái tên không mới, bởi họ đã gắn bó với những chuyên mục đặc sắc trên những tờ báo lớn từ rất lâu. Một người quê ở Khánh Hòa, gai góc, đam mê ẩm thực, khảo cứu văn hóa. Một người đến từ Tây Ninh, luôn hiền hòa và đầy tin yêu.
Điểm chung ở họ, ngoài nghiệp viết lách, còn là cách “bám rễ” rất lạ ở Sài Gòn. Thông qua cách ăn, cách nhìnnhìn vào cuộc sống của hai tác giả, bạn đọc thấy rõ hơn tâm tình, khát vọng của những người tha hương trên mảnh đất với họ từ lâu đã là nhà.
Bộ đôi tùy bút ẩm thực của tác giả Ngữ Yên.
Tác giả bộ sách “Sài Gòn chở cơm đi ăn phở”; “Sài Gòn, ồ bỗng ngon ghê!” của nhà báo Ngữ Yên, thì câu chuyện của anh bắt đầu từ quê nhà Vạn Giã, Khánh Hòa đến Sài Gòn.
Anh trải qua quá trình công tác tại nhiều tờ báo: Sài Gòn Tiếp Thị, Nhà Đẹp, Quốc Tế, Diễn Đàn Doanh Nghiệp cuối tuần, Tia Sáng, Thế Giới Tiếp Thị…
Xuyên suốt hành trình làm nghề, anh có dịp đi, tiếp cận với những ngóc ngách của đời sống, để từ đó, “chuyến đò” ẩm thực đưa anh đến với những miền thơm của văn hóa.
Không chỉ đơn thuần ăn và kể lại, Ngữ Yên đã có công nghiên cứu khá kỹ những món mình đã thưởng thức.
“Khi đã ăn là phải biết gốc gác xa xưa, nơi bắt nguồn của chính món ăn, những thứ đã làm nên món ăn ngon tuyệt vời như vậy”, nhà báo Ngữ Yên chia sẻ.
Theo nhà báo Ngữ Yên, đôi khi, chỉ cần nghe được địa chỉ của nơi có được món ngon tại Sài Gòn hay vùng lân cận, tác giả phải ngay lập tức tranh thủ thời gian, tìm mọi cách để đến ngay thưởng thức cho bằng được.
Câu chuyện của Ngữ Yên là bức tranh đậm màu văn hóa. Vì rằng, cách ta ăn cũng cho thấy cái thế ta sống!
“Đêm nay con có mơ không?” - một “đặc sản” về đời sống thị dân của tác giả Trương Gia Hòa.
Với Trương Gia Hòa lại là câu chuyện khác. Chị được biết đến là một giọng thơ giàu nữ tính của văn học Sài Gòn thế hệ lớn lên sau chiến tranh, là một nhà báo đứng mục trên một số tạp chí với các bài viết “ngợi ca sống chậm”, khi Trương Gia Hòa viết “Đêm nay con có mơ không?”, những suy tư của chị hướng nhiều đến gia đình, đến những giá trị đang bị xem là xưa cũ chị mang từ quê lên phố.
Viết nên tác phẩm trong điều kiện rất đặc biệt, chiến đấu với tử thần, chống lại căn bệnh ung thư, vậy mà, ngòi bút của chị vẫn trong trẻo, gần gũi… đưa người đọc vào thế giới của một kẻ “vượt thoát” khỏi những tù túng, chật chội của đời sống đô thị.
Chuyện chị kể, cách chị sống là câu trả lời cho rất nhiều người đang loay hoay trong việc thích ứng với những ồn ã của Sài Gòn.
Hai câu chuyện, một về văn hóa trong chiếc áo ẩm thực, một về lối sống cho người đọc hiểu hơn về nhịp đập của đô thị nói chung và Sài Gòn, vùng đất của những người tha hương nói riêng.
Hai tác giả, được xem là đại diện cho hai điển hình của những người tha hương đang sống an lành, vui vẻ và không ngừng khám phá những giá trị tốt đẹp của thành phố này.