Du lịch TP Hồ Chí Minh bứt phá về chất
Dịp Tết Nguyên đán 2026, TP Hồ Chí Minh đón hơn 4,32 triệu lượt khách, tăng 35% so với cùng kỳ; doanh thu tăng gần 43%. Theo ông Dương Đức Minh - Phó Viện Trưởng Viện Nghiên cứu Phát triển Kinh tế và Du lịch thành phố, đây là bước chuyển quan trọng về giá trị cho ngành du lịch của một siêu đô thị.

Bước qua ngưỡng tăng trưởng số lượng
Phóng viên: Thưa ông, với mức tăng 35% về lượt khách và gần 43% về doanh thu trong dịp Tết Nguyên đán 2026, ông nhìn nhận như thế nào về ý nghĩa của con số này đối với bức tranh tăng trưởng của du lịch TTP Hồ Chí Minh?
Ông Dương Đức Minh: Nếu chỉ nhìn bề nổi thì chỉ là những con số ấn tượng. Nhưng xét về bản chất, tăng trưởng mùa Tết năm nay của du lịch thành phố không đơn thuần là sự phục hồi hay mở rộng thị trường. Doanh thu tăng nhanh hơn số lượng khách, chứng tỏ thành phố đang dịch chuyển từ tăng trưởng theo quy mô sang tăng trưởng theo chất lượng.
Nghĩa là, thành phố đang nâng cao giá trị trải nghiệm và hiệu quả kinh tế trên mỗi đơn vị tiêu dùng du lịch. Khi du khách chi tiêu nhiều hơn, lưu trú lâu hơn, sử dụng đa dạng dịch vụ hơn, nghĩa là hệ sinh thái sản phẩm đã có chiều sâu hơn.

Về phương diện lý luận, Tết là điểm nén thời gian của nhu cầu văn hóa – xã hội. Nếu cấu trúc không gian và dịch vụ không đủ năng lực tích hợp, điểm đến rất dễ rơi vào tình trạng quá tải.
Việc thành phố hấp thụ hơn 4,3 triệu lượt khách trong thời gian ngắn mà vẫn duy trì công suất phòng ổn định, gia tăng chi tiêu cho thấy, năng lực tổ chức không gian đa trung tâm và điều phối hệ sinh thái dịch vụ đô thị đã được cải thiện rõ rệt. Nói cách khác, đây là biểu hiện của năng lực quản trị đỉnh mùa, chứ không chỉ là may mắn thị trường.
Ở tầng sâu hơn, ông đánh giá kết quả này có ý nghĩa như thế nào trong câu chuyện khai thác giá trị văn hóa Tết của đô thị?
Tết là thời khắc biểu tượng mạnh mẽ nhất của văn hóa Việt. Khi một đô thị khai thác tốt mùa Tết sẽ giúp chuyển hóa vốn văn hóa thành vốn kinh tế. TP Hồ Chí Minh đã bước đầu làm được điều đó thông qua việc tích hợp lễ hội, ẩm thực, không gian công cộng, kinh tế đêm và trải nghiệm cộng đồng thành một chỉnh thể tương đối đồng bộ. Ở đây sẽ tồn tại giá trị biểu tượng được kể thành câu chuyện đô thị; giá trị tri giác được thiết kế thành trải nghiệm sống động và giá trị gia tăng được hiện thực hóa qua chuỗi dịch vụ liên hoàn.

Trường hợp, tiếp tục tái cấu trúc sản phẩm theo hướng đồng sáng tạo để du khách tham gia thực hành văn hóa Tết, thay vì chỉ quan sát có thể biến tính thời vụ thành lợi thế cạnh tranh chiến lược. Khi đó, tăng trưởng sẽ không còn mang tính chu kỳ ngắn hạn mà trở thành biểu hiện của một hệ sinh thái du lịch đô thị trưởng thành và bền vững.
Hướng tới điểm đến trải nghiệm toàn diện
Tiếp nối đà tăng trưởng đầu năm 2026, ông kỳ vọng gì về định hướng phát triển của du lịch TP Hồ Chí Minh trong giai đoạn tới?
Tôi không nhìn du lịch thành phố tăng thêm bao nhiêu phần trăm, tôi muốn thấy cấp độ tái định vị chiến lược của một siêu đô thị sau sáp nhập. Từ giữa năm 2025, thành phố đã bước vào một cấu trúc không gian mở rộng với quy mô kinh tế, văn hóa và sinh thái lớn hơn trước, tạo điều kiện để tổ chức chuỗi giá trị du lịch ở tầm vùng.
Có lẽ, đây là thời điểm bản lề để bứt phá đứng vào nhóm đô thị dẫn dắt khu vực hoặc tiếp tục tăng trưởng theo quỹ đạo cũ. Kỳ vọng của tôi, thành phố chuyển từ mô hình điểm đến sôi động sang mô hình nền tảng trải nghiệm đô thị toàn diện.

Nhìn ra châu Á, những đô thị như Seoul hay Thượng Hải thành công không chỉ nhờ tài nguyên còn nhờ năng lực tích hợp không gian, công nghệ, sáng tạo và quản trị thành một hệ sinh thái đồng bộ. Ở đó, du khách được tham quan, trải nghiệm phong cách sống đô thị đặc trưng. TP Hồ Chí Minh hoàn toàn có thể theo hướng này nếu có chiến lược nhất quán.
Theo ông, để trở thành điểm đến hấp dẫn và cạnh tranh hơn trong khu vực, du lịch TP Hồ Chí Minh cần tập trung vào những chuyển dịch trọng tâm nào?
Tôi cho rằng cần ba trụ cột chiến lược. Thứ nhất, tăng trưởng dựa trên cấu trúc giá trị chứ không dựa vào số lượng. Thành phố phải nâng chi tiêu bình quân và thời gian lưu trú bằng các sản phẩm có hàm lượng văn hóa và sáng tạo cao, gồm: kinh tế đêm chuẩn mực quốc tế, công nghiệp văn hóa – giải trí, lễ hội bản sắc, trải nghiệm ẩm thực đỉnh cao, du lịch MICE và ứng dụng công nghệ.
Thứ hai, tái cấu trúc không gian theo mô hình đa trung tâm tích hợp. Sau sáp nhập, cần hình thành các cực trải nghiệm chuyên biệt – văn hóa và lịch sử; tài chính và mua sắm; sông nước và sinh thái; công nghệ và sáng tạo được kết nối bằng giao thông thông minh và nền tảng số hóa. Một siêu đô thị cạnh tranh toàn cầu không vận hành như một lõi đơn cực, mà như một mạng lưới giá trị.

Thứ ba, chuyển từ xúc tiến quảng bá sang quản trị trải nghiệm và dữ liệu. Du lịch hiện đại không thắng bằng khẩu hiệu, mà bằng năng lực điều phối dòng khách, chuẩn hóa dịch vụ, đảm bảo an toàn, thân thiện và minh bạch thông tin. Thành phố cần xây dựng hệ thống dữ liệu du lịch thời gian thực, quản trị sức chứa và áp dụng tiêu chuẩn dịch vụ đồng bộ ở quy mô lớn.
Nếu thực hiện được ba chuyển dịch này, thành phố không chỉ là điểm đến hấp dẫn còn có thể trở thành trung tâm trải nghiệm đô thị sáng tạo của Đông Nam Á. Nơi du khách không chỉ ghé thăm, mà muốn quay lại, muốn sống và muốn đầu tư.
Xin trân trọng cảm ơn ông!