Mỗi ngày thức dậy
Có rất nhiều câu chuyện diễn ra trong những ngày này, cả việc ở nhà để thực hiện cách ly xã hội cũng đem đến cho cuộc sống của chúng ta những trải nghiệm chưa từng có.

Hồ Gươm mùa thay lá. (Ảnh: Lê Minh).
G. thân mến!
Bây giờ Hà Nội đang rét nàng Bân. Đường phố vắng lặng thực hiện lệnh giãn cách xã hội, trời thì mưa rét. Thế mà Hà Nội lại vẫn đẹp lạ lùng. Trên đường tôi đến cơ quan đi qua những con đường ven Hồ Tây, Phan Đình Phùng, ven Hồ Gươm và Bà Triệu…, đẹp nao lòng G. ạ.
Tôi luôn nghĩ về những ngày tháng đặc biệt này. Chắc là phần lớn chúng ta đều nghĩ về nó, với những chiêm nghiệm của riêng mình. Những đại dịch càn quét cả một làng, cả một vùng chúng ta vẫn gặp trong các tác phẩm văn chương của thế giới. Hay ở Việt Nam chúng ta bắt gặp ở trong cuốn tiểu thuyết “Mẫu Thượng Ngàn”, nhà văn Nguyễn Xuân Khánh đã tả về trận dịch thương hàn hồi đầu thế kỷ 20 thật đáng sợ. Nhưng mà có lẽ chưa bao giờ thế giới lại gánh chịu một đại dịch khủng khiếp như lần này, ở quy mô toàn cầu. Ngày xưa ấy vì phương tiện di chuyển lạc hậu, dịch bệnh chỉ lan ra cùng lắm là một vùng, có khi còn chưa bằng một tỉnh bây giờ. Nhưng ngày nay thì khác, người ta đi nửa vòng trái đất chỉ hết hơn một ngày là cùng và virus đã đi cùng, từ nước này qua nước khác, trên những chuyến bay. Chúng ta sống ở thời đại toàn cầu hóa và khi nào một vùng đất “ốm” thì cả thế giới “ốm” theo.
Con người trong sự kiêu ngạo về các thành tựu khoa học, các phát minh, các sáng kiến tới mức đôi khi đã tưởng trí tuệ nhân tạo có thể chiếm lĩnh hoàn toàn đời sống thì đều đã bị trận đại dịch này đánh gục hoàn toàn. Cái mà chúng ta tưởng đã làm chủ cuộc sống theo ý chúng ta chỉ là sự ảo tưởng. Thế giới tự nhiên đã chứng tỏ sức mạnh của nó và con người cũng chỉ nhỏ bé, mong manh. Cả thế giới thất kinh bát đảo vì một con virus bé tới mức mắt thường không nhìn thấy.
Nhưng có một thứ không ai lấy được của chúng ta đó là lòng nhân ái và sự tử tế. Trong dịch bệnh càng sáng ngời tình yêu thương đồng loại và chỉ có nó mới dẫn dắt chúng ta đi qua mọi khó khăn, chiến thắng nỗi sợ hãi và trở thành sức mạnh để chiến đấu giành giật lại sự sống của loài người.
G. ạ!
Những ngày vừa qua Mặt trận Tổ quốc Việt Nam đã tiếp nhận những tấm lòng, sự yêu thương và tử tế, để mọi người Việt Nam cùng vượt qua khó khăn. Trong số ấy có những tấm lòng từ bà con kiều bào ở khắp nơi trên thế giới. Các đồng nghiệp của tôi hàng ngày trực tiếp chứng kiến những tổ chức, cá nhân đến cơ quan Mặt trận Trung ương ủng hộ phòng, chống Covid-19 bằng tiền mặt, hiện vật và đặc biệt cảm động bao giờ cũng là những tấm lòng kiều bào. Từ đầu dịch đến giờ có thể kể đến những nghĩa cử như Hiệp hội Doanh nhân và Đầu tư Việt Nam – Hàn Quốc và Hội chuyên gia- Trí thức Việt Nam và Hàn Quốc (VKEIA) đã kêu gọi mọi người Việt Nam trong nước cũng như cộng đồng Việt Nam đang sinh sống, làm việc và học tập tại Hàn Quốc, cùng chung tay hỗ trợ cho đồng bào ở các vùng cách ly tại Việt Nam và hỗ trợ cho người dân Việt Nam ở Hàn Quốc. Nhà sáng chế Trần Ngọc Phúc có tâm nguyện chuyển giao công nghệ để sản xuất 2.000 máy trợ thở cho Việt Nam. Giữa khó khăn khi đang ở tâm dịch châu Âu, người Việt Nam ở Cộng hoà Séc vẫn hướng về quê hương, Hội người Việt Nam tại Cộng hoà Séc đã ủng hộ 110 triệu đồng thông qua Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam. Hội người Việt Nam tại Ba Lan đã thành lập Ban hỗ trợ cộng đồng trong dịch Covid-19 và kêu gọi, quyên góp để mua khẩu trang, nước diệt khuẩn, vitamin gửi về hỗ trợ nhân dân ở quê nhà. Gia đình bà Nguyễn Thị Minh Hồng, Việt kiều đang sinh sống tại Frankfurt, Đức đã gửi tặng các thành phố: Hà Nội, Huế, Đà Nẵng, TPHCM 12 hệ thống thiết lập phòng cách ly áp suất âm của Deconta, Đức. Ông Nguyễn Ngọc Mỹ, kiều bào Australia, Phó Chủ tịch Hội doanh nhân Việt Nam ở nước ngoài trao tặng tỉnh Hà Tĩnh 1 tỷ đồng, trao tặng 200 triệu để hỗ trợ công tác chống dịch ở Khu cách ly ĐHQG TPHCM và giao toàn bộ cơ sở vật chất trường dạy nghề do mình làm chủ ở Bà Rịa - Vũng Tàu để làm khu cách ly... Ông Phạm Minh Nam, Chủ tịch hội doanh nhân Việt Nam tại Anh trao tặng 1 tỷ đồng hỗ trợ phòng chống dịch Covid 19…
Tôi không thể liệt kê hết ra đây những tấm lòng của bà con mình từ khắp nơi trên thế giới hướng về đất nước quê hương. Người Việt dù ở đâu cũng nhớ về nguồn cội, cũng mang theo Tổ quốc ở trong tim mình…
G. thân mến!
Trong khó khăn, chỉ có niềm tin mới giúp chúng ta có thể sống không hoảng loạn vào những ngày này. Như ở Việt Nam bây giờ, đa số người dân đồng lòng tin tưởng vào các biện pháp phòng chống dịch của Đảng và Chính phủ. Đoàn kết dân tộc đang trở thành sức mạnh, thể hiện ở sự đồng thuận với các giải pháp đưa ra. Có nhiều tin tức khả quan trong cuộc chiến đấu của Việt Nam với đại dịch Covid-19 và niềm tin dịch bệnh nhanh chóng bị đẩy lùi là hoàn toàn có cơ sở.
Có rất nhiều câu chuyện diễn ra trong những ngày này, cả việc ở nhà để thực hiện cách ly xã hội cũng đem đến cho cuộc sống của chúng ta những trải nghiệm chưa từng có. Thế hệ của tôi và G. lớn lên khi đất nước đã thống nhất. Một nhịp sống khác với ngày thường là điều chúng ta chưa trải qua. Khi đất nước thực hiện cách ly xã hội, các trường học đóng cửa, ngừng kinh doanh các dịch vụ không thiết yếu, hạn chế đi ra đường khi không cần thiết… là chấp nhận nhiều thiệt hại về kinh tế, là những người lao động tự do nghề nghiệp bấp bênh và những người nghèo trong xã hội bị gục ngã trước tiên. Đây là lúc cần lá lành đùm lá rách và lại sáng lên tinh thần đùm bọc yêu thương nhau. Những quán cơm trợ giúp người nghèo xuất hiện, lương thực thực phẩm được phát miễn phí ở nhiều điểm trong thành phố…
Chúng ta có thể làm gì khi ở nhà vào những ngày này? Trên mạng xã hội tràn ngập hoa và món ăn. Phụ nữ thi nhau trổ tài nấu nướng để cho thời gian rảnh rỗi qua mau. Tôi nhìn vào những hình ảnh ấy, hình dung một tinh thần xã hội khác với những gì đang bày ra trước mắt, không phải sự phù phiếm mà là thái độ bình tĩnh, lạc quan. Sự thích nghi với hoàn cảnh có lẽ là điều kỳ diệu nhất ở con người. Các ca sĩ giờ đây lại có thể hát trực tuyến trước rất nhiều khán giả, không phải tại chỗ nhưng cũng không phải vì thế mà mất đi sự nồng nàn. Rất nhiều tranh cổ động và áp phích ra đời, lý giải vì sao sau này chúng ta lại nhìn thấy hồi chiến tranh dòng tranh này phát triển thế. Thì ra có những loại hình nghệ thuật đáp ứng rất kịp thời vào những hoàn cảnh cần kíp sự kịp thời và nó có những giá trị mà sau này khi thời điểm qua đi chúng ta không hình dung nổi.
G. thân!
Sau đợt rét nàng Bân này, Hà Nội sẽ có những ngày nắng. Thành phố vẫn vắng vẻ người qua lại, đại đa số mọi người ở nhà để virus không lây lan. Nhưng có những người vẫn đang ở những nơi khó khăn nhất trong cuộc chiến đấu này. Họ đang chiến đấu từng ngày từng giờ để bảo vệ sự sống.
Rồi những ngày ảm đạm nhất sẽ qua đi, sự sống lại bừng lên. Mỗi ngày khi đón nhận những tin tức tốt lành, chúng ta sẽ lại thắp lên niềm tin vào cuộc sống. Những năm tháng đối diện với một thách thức lớn chưa từng thấy rồi đây không bao giờ có thể quên được, trở thành hành trang để hiểu rằng sự sống là quý giá, phải không G.
Chúng ta cùng cầu nguyện cho một thế giới bình an, dịch bệnh mau qua đi G. nhé!
Chào G.