Phần lớn lao động nữ di cư làm việc không có hợp đồng, điều này đồng nghĩa với việc họ không được hưởng các quyền lợi về an sinh xã hội như bảo hiểm xã hội, bảo hiểm y tế. Cùng với đó, thu nhập bấp bênh buộc họ phải chọn lựa nơi ở giá rẻ, không an toàn.
Ngày 2/8, tại TP Đà Nẵng, Hội nghị quan chức cao cấp về lao động Campuchia, Lào, Myanma, Việt Nam, Thái Lan (gọi tắt là CLMTV) với chủ đề “Thúc đẩy nguồn nhân lực và việc làm bền vững cho người lao động di cư” đã chính thức khai mạc.
Làm thế nào để lao động di cư tiếp cận được an sinh xã hội? Đây là vấn đề rất đáng lưu tâm, nhất là khi lao động di cư ngày càng có xu hướng gia tăng. Để đảm bảo quyền lợi cho lao động di cư thì giải pháp xây dựng một cơ chế, chính sách riêng cho nhóm này cũng phải được tính đến.
Là lực lượng đóng góp không nhỏ vào phát triển kinh tế song nhiều báo cáo gần đây chỉ ra rằng, có tới 90%người lao động di cư không được tiếp cận tới các dịch vụ an sinh xã hội và các chính sách công tại nơi đến. Thực tế này làm ảnh hưởng tiêu cực tới chất lượng cuộc sống và quyền của lao động di cư, đặc biệt là phụ nữ vì có hơn 80% người lao động di cư có đem theo con tới nơi đến, và không có chính sách riêng biệt về y tế và giáo dục dành cho các nhóm con của người di cư.
Theo kết quả khảo sát của ngành lao động và công an tại 10 địa phương giáp biên giới phía Bắc, từ năm 2011 đến nay đã có trên 20 vạn người đi lao động thời vụ tại Trung Quốc, trong đó nữ chiếm tới 60%. Trong khi đó, giữa Việt Nam và Trung Quốc chưa có thỏa thuận về việc hợp tác lao động.