Nghe tin nhà thơ Ngô Văn Phú rời cõi tạm, lục tìm cuốn băng thu âm gần chục năm trước, tôi bồi hồi nghe lại giọng kể nhỏ nhẹ của ông. Những đoạn băng ngày ấy, tôi vẫn còn lắng thấy tiếng xe cộ, tiếng người nói, cả tiếng trẻ con lẫn vào giọng kể như vọng về từ ký ức xa xăm.