Trong tranh Đỗ Đức, phong cảnh vùng cao không chỉ có núi, có mây, có đá. Ẩn trong lớp sương xa đá núi, luôn thấp thoáng những con ngựa lầm lũi, chậm rãi, mang theo nhịp sống miền biên viễn. Vẽ ngựa, với họa sĩ Đỗ Đức, không phải để nói về con giáp, mà để kể chuyện con người. Ở đó, ngựa không phải biểu tượng, mà là sự sống, sự sẻ chia…