Báo Đại Đoàn Kết Tinh hoa Việt

Tôi bắn một phát rốc két

Báo Đại Đoàn Kết Tăng kích thước chữ

Tôi bắn một phát rốc két

Báo Đại Đoàn Kết trên Google News

Nhân dịp một ngày lễ đối tác làm ăn với công ty tặng cho các anh nam giới mỗi người một viên thuốc tiên dược.

Nghe đã lắm, ao ước đã nhiều nhưng chưa khi nào cầm được tận tay day tận mặt thế này, tôi hí hửng tưởng tượng. Trí tưởng tượng của tôi rất phong phú (chỉ kém nhà văn một li và do thiếu một li này mà tôi không thể thành nhà văn). Từ sự tưởng tượng đó tôi muốn biến ước mơ thành sự thật. Tôi bèn gọi điện thoại cho vợ:

- Em ơi, anh đã có lý do để làm cho em thỏa mãn, sung sướng. Anh sẽ đền bù cho em những khi anh làm em bực bội.

Anh sẽ mang đến cho em sự bất ngờ. Chiều nay em gửi con sang bà nội rồi về nấu cơm sớm. Em nhớ làm món gì ngon ngon em nhé.

Vợ tôi là gái ngoan, chiều chồng. Tôi về sớm hơn thường lệ. Lao vào nhà tắm, mở vòi hoa sen, thoa xà phòng, kỳ cọ rất cẩn thận. Tôi còn hát nho nhỏ nữa mới chết chứ. Ở ngoài vợ đang dọn cơm. Tôi ra khỏi nhà tắm, thơm tho sạch sẽ. Tôi đến phía sau vợ ôm nàng vào lòng, hôn lên tóc nàng. Vợ quá lạ quay phắt lại nhìn tôi đăm đắm.

Hai vợ chồng ngồi vào mâm cơm. Tôi gắp cho nàng một khúc cá nàng vừa rán giòn. Nàng lại tròn xoe mắt nhìn tôi. Tôi cười thầm trong bụng, cứ tròn mắt đi cô em, tí nữa em sẽ nhắm chặt mắt và ca khúc ca của mèo cái, đêm nay sẽ là đỉnh của đỉnh em yêu ơi.

Ăn xong vợ dọn dẹp, tôi ra bàn uống nước. Tranh thủ mang hướng dẫn sử dụng ra đọc. Uống trước một giờ. Tôi lấy nước lọc pha thêm nước sôi thành nước âm ấm. Tôi nhìn đồng hồ, 7 giờ tối. Tôi ngậm tăm lên giường bật ti vi. Các hình ảnh cứ như trôi vào hư không vì trí óc của tôi lại tiếp tục tưởng tưởng. Đỉnh của đỉnh, đỉnh của đỉnh ba bốn cái liên tiếp. Ngoài bếp vợ vừa rửa bát cũng vừa hát nho nhỏ. Lâu lắm mới nghe tiếng nàng hát. Cứ hát đi em ơi, đêm nay anh sẽ đưa em lên thiên đường, rồi ngày mai em sẽ hát hay hát to hơn chứ không phải nho nhỏ thế này đâu, vợ yêu của anh à.
Tôi lại nhìn đồng hồ, 7h30 tối. Tôi lắng nghe cơ thể mình, chưa thấy có chuyển động gì. Mà sao vợ rửa bát lâu thế nhỉ. Sao không vào để làm màn dạo đầu lãng mạn . Lâu lắm rồi chẳng hôn hít, cái bọn trẻ con toàn chen ngang. À, phải dậy để đánh cái răng đã, mồm miệng hút thuốc hôi rình.

- Anh ơi, dậy đậy 7h30 rồi, hôm nay anh có phải đi làm không?

Tôi choàng tỉnh liếc vội lên đồng hồ, 7h30. Tôi kéo tay vợ:

- Em rửa bát xong rồi à? Nằm xuống đây với anh.

- Nỡm à. 7h30 rồi, em phải chạy trước đây.

Tôi mụ mị không hiểu chuyện gì đang xảy ra và tôi đang ở đâu, trên mặt đất hay trên thiên đường. Một lúc thì thấy đầu đau như búa bổ. Tôi lại gục xuống giường. Rồi bỗng nhiên cười như hóa dại khi nhớ ra tối hôm qua tôi đã bắn một phát rốc két.

Y Ban