Vị sứ giả đỏ
Hơn 17 năm nay ông Lê Đình Duật vẫn được gọi là “sứ giả đỏ” bởi ngày đêm đi vận động hiến máu cứu người với tất cả tấm lòng thiện nguyện mà không đòi hỏi bất kì một sự báo đáp nào. Vợ chồng ông bà đã vận động được hơn 483 lượt người tham gia hiến máu tình nguyện với 438 đơn vị máu an toàn, gia đình ông cũng hiến được 114 đơn vị cho Viện Huyết học và Truyền máu Trung ương…

Gia đình ông Lê Đình Duật và bà Lê Thị Kim Dinh cùng các con cháu đã tham gia hiến máu
tình nguyện tại Viện Huyết học và Truyền máu Trung ương.
“Món nợ” phải trả
Ông Lê Đình Duật chia sẻ, tôi chỉ sống một lần trong đời, vì vậy, nếu tôi có thể làm bất cứ điều tốt đẹp nào hay thể hiện lòng nhân ái với bất kỳ ai, tôi sẽ thực hiện ngay không chậm chễ. Máu cũng giống như món quà vô giá mà cuộc sống ban tặng cho mỗi chúng ta. Bây giờ, hằng ngày, hằng giờ, trên khắp cả nước ta có những hoàn cảnh khó khăn nhưng vì không đủ máu kịp thời cung cấp cho những ca cấp cứu nên nhiều người đã vĩnh viễn ra đi.
Ông Duật có một tuổi thơ tận khổ. Từ nhỏ đã phải bươn trải cuộc sống. Học xong lớp 10, ông lên đường nhập ngũ và trở thành anh bộ đội cụ Hồ thuộc sư đoàn 361, Tiểu đoàn 61 Tên lửa phòng không.
Cái duyên hiến máu của ông thật tình cờ. Một lần đơn vị hành quân qua một trạm quân y thuộc chiến trường quân khu IV. Lúc bấy giờ có nhiều thương bình nặng hy sinh vì không đủ máu để truyền. Hình ảnh đó cứ ám ảnh và ông coi như một “món nợ” với đồng đội.
Rời quân ngũ trở về cuộc sống đời thường ở phường Thanh Xuân Trung, quận Thanh Xuân, Hà Nội và tham gia công tác ở Hội Chữ thập đỏ ông mới có cơ hội thực hiện tâm nguyện của mình là trả “món nợ” mà mình đã ấp ủ bấy lâu nay.
Năm 1999, có phong trào hiến máu nhân đạo ở địa phương, ông đã tích cực tham gia. Việc đầu tiên là ông đến Viện Huyết học và Truyền máu Trung ương đăng kí hiến máu nhưng đã bị từ chối vì lí do huyết áp thấp không đủ điều kiện hiến máu. Ông Duật buồn quá, nhưng lại nghĩ không trực tiếp hiến máu mình sẽ đi vận động người khác cho máu để cứu người. Nghĩ là làm, ông về vận động mọi người từ vợ, con cháu trong gia đình đến những người dân sống trong khu vực dân phố.
Ban đầu, ông gặp phải rất nhiều khó khăn vì không ít người cho rằng “một giọt máu bằng sáu bát cơm” cho đi rồi ăn thế nào cho lại được nên không tham gia và không cho phép con em mình hưởng ứng. Buồn hơn nữa là có không ít trường hợp có người còn lên tận nhà “quạt” cho ông một trần vì “can tội” dám “dụ dỗ” lôi kéo con cái họ cho máu.
Ông Duật không hề trách họ. Ông bình tâm giải thích rõ ràng rằng đó là một việc làm hết sức nhân văn, thiết thực để cứu sống mạng người, rằng giả sử gia đình họ có người bị ốm cũng cần đến máu mà không có thì sao. Nhưng ông chỉ nhận được câu trả lời khó nghe: “Việc đó đã có Nhà nước lo, can dự chi đến ông”.
Trong nhiều năm hiến máu và đi vận động hiến máu như thế, ông Duật dần thấm thía một điều rằng: “Muốn vận động người khác thì trước tiên gia đình mình cần phải làm gương, đi đầu trong công việc, có như vậy mọi người mới tin tưởng và làm theo”. Vợ con ông hiểu được tấm lòng và việc làm nhân văn cao đẹp này nên cũng nhiệt tình tham gia.
Đầu tiên là hai cô con gái Lê Thanh Hà và Lê Thanh Nam rồi đến vợ ông là bà Lê Thị Kim Dinh và cậu con trai út Lê Quyết Thắng. Đến nay chỉ tính riêng gia đình ông đã có 114 lần hiến máu nhân đạo. Lê Thanh Nam đã hiến máu tới 49 lần, vợ ông đã quá tuổi quy định được hiến vẫn khai lệch tuổi để được tham gia vì thấy mình còn sức khoẻ, máu của mình còn tốt.
Nghĩa cử cao đẹp của gia đình ông nhanh chóng nhận được sự hưởng ứng của nhiều người. Những sinh viên sống trong các khu nhà trọ ở khu phố, các cháu từ quê ra Hà Nội học tập đều được ông vận động lần lượt tham gia hiến máu.
Suốt 17 năm qua, khi vận động người đi hiến máu, ông chọn gia đình mình làm điểm xuất phát. Từ những đồng lương tích cóp trong cuộc sống của hai vợ chồng, bà Dinh vẫn trích ra để mua cân đường, hộp sữa, cũng có khi là vài chục nghìn bồi dưỡng thêm cho những người hiến máu mà ông vận động được.
Điều thực ấn tượng đối với chúng tôi là khi nghe ông kể, có lần bệnh viện Viện Huyết học và Truyền máu Trung ương cần tiếp máu, ông đã dùng xe máy của cả nhà, thuê thêm xe ôm chở 6 người đến viện ứng cứu. Dù vậy, song không bao giờ ông muốn những bệnh nhân biết họ nhận được máu từ gia đình ông vì không muốn được trả ơn.
Ăn cơm nhà vác tù vàng hàng tổng
Căn phòng của gia đình ông nhỏ gọn chừng 30 mét vuông trên tầng 4 của khu tập thể tuy nhỏ mà ấm cúng lạ kì. 130 tấm bằng khen, giấy khen, huân huy chương được treo ngăn nắp, trang trọng cho một tấm lòng hết mình vì cộng đồng xã hội.
Mặc dù về hưu năm 1991 nhưng ông Duật chưa có dấu hiệu nghỉ ngơi. Không ai bắt ông phải thế cả nhưng ông tự ghép cho mình trách nhiệm đứng ra gây dựng các phong trào, từ việc thành lập Hội Hưu trí, Hội Cựu chiến binh, Hội Thanh niên đến đội săn bắt bắt cướp để giữ gìn trật tự, an ninh trong khu phố.
Không chỉ mong thêm nhiều người hiến máu cứu người mà ông còn rất quan tâm đến những đời sống của những tình nguyện viên hiến máu. Trong hội thảo toàn quốc về việc hiến máu nhân đạo, ông đã viết một bài tham luận bảo vệ người hiến máu tình nguyện và tạo sự đồng thuận của gia đình người hiến máu nhân đạo.
Ông đề ra cho các cấp hội: hãy coi như người đi hiến máu gửi máu của họ vào ngân hàng máu Trung ương. Nếu người thân ruột thị của người đó bị bệnh cần máu thì được truyền miễn phí đúng bằng số đơn vị máu họ đã gửi.
Còn đối với cán bộ và nhân dân phường Thanh Xuân Trung, ông như vị “sứ giả đỏ”, là người của đoàn thể, của các phong trào. Tôi hỏi, thế động cơ nào khiến ông hành động nhân đạo như thế?. Ông Duật trả lời: “Nước ta hiện nay có khoảng hơn 90 triệu dân, nhu cầu cần máu hàng năm là 1, 6 triệu đơn vị, trong khi số lượng máu thu được chỉ đạt 30% nhu cầu điều trị. Trong chiến tranh nhân dân ta không tiếc máu xương để giữ gìn hoà bình cho đất nước, không lẽ bây giờ hoà bình chúng ta lại tiếc giọt máu với đồng bào mình?”.
Người cựu chiến binh 73 tuổi vẫn ngày ngày đi về trong các hoạt động của phường, làm công tác từ thiện. Nhà nào có việc gì cần sự trợ giúp là ông có mặt kịp thời. Có những việc mà chỉ ông dám làm như lo tang ma cho gia đình người quá cố. Ngoài ra, ông còn tích cực hưởng ứng phong trào gom sách cũ cho vùng sâu vùng xa và quê hương ông. Từ việc làm thiện nguyện từ cái tâm của mình, ngôi nhà nhỏ của ông luôn tràn ngập tiếng cười của lòng nhân ái và niềm vui hạnh phúc…
| Một cán một của ban vận động hiến máu nhân đạo Trung ương chia sẻ: “Gia đình ông Duật đã lập một kỉ lục chưa từng có trong số những gia đình hiến máu ở Việt Nam - Gia đình tiêu biểu nhất trong phong trào tuyên truyền vận động hiến máu nhân đạo của cả nước. Giá ai cũng hiểu được trách nhiệm cao cả trong việc tuyên truyền và ý nghĩa khi san sẻ những giọt máu nghĩa tình như gia đình ông thì nhiều bệnh nhân không tử vong vì thiếu máu”. |