Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều ‘tự sự’ qua tranh

Hoàng Minh

Triển lãm gồm 54 bức tranh với các chất liệu sơn dầu, màu nước, pastel. Bức tranh khổ lớn nhất là 150cm x 180cm và bức nhỏ nhất là 50cm x 70cm.

Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều ‘tự sự’ qua tranh - Ảnh 1

Hầu hết số tranh trong triển lãm này do nhà thơ Nguyễn Quang Thiều vẽ trong 3 năm gần đây còn lại là những bức khác được mượn lại của những người đã sở hữu chúng. Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều bắt đầu vẽ từ tháng 1/2005.

Lý do ông đến với hội họa thật đơn giản. Ngày đó một người bạn của nhà thơ Nguyễn Quang Thiều là dịch giả, họa sĩ Phạm Long Quận từ Cuba về đã gửi tranh, toan và màu vẽ tại nhà ông. Một buổi trưa ông lấy 1 tuýp màu bóp nhẹ lên toan. Một màu vàng lộng lẫy hiện ra và cuốn ông đi. Dịch giả, họa sỹ Phạm Long Quận đã thúc giục nhà thơ Nguyễn Quang Thiều vẽ. Và nhà thơ Nguyễn Quang Thiều đã vẽ. Chỉ 5 tháng sau (tháng 5/2005), nhà thơ Nguyễn Quang Thiều được nhà văn Hoàng Minh Tường mời tham gia cuộc triển lãm có tên ‘’Nhà văn vẽ’’.

Trong triển lãm đó, nhà thơ Nguyễn Quang Thiều trưng bày 14 bức. Ông tặng bạn bè 3 bức, còn lại đã bán hết. Số tiền bán tranh giúp ông xây được một ngôi nhà nhỏ hai tầng ở làng Chùa cho bố mẹ. Sau đó ông không vẽ nữa và cũng nghĩ mình sẽ không bao giờ vẽ nữa. Ông chỉ nghĩ đơn giản là muốn vẽ thì phải học nhưng đã quá tuổi. Khi đó ông ở tuổi 48...

Tên triển lãm “Người thổi sáo” cũng liên quan đến một câu chuyện trong đời của nhà thơ Nguyễn Quang Thiều. Đó là những ngày tháng ông mang một nỗi phiền muộn mà không thể thoát ra được. Một sáng có một người thổi sáo mù đi qua nơi ông ngồi uống cà phê ở thị xã Hà Đông.

Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều đã cầu khẩn người thổi sáo mù thổi cho ông một khúc nào đó mà người thổi sáo mù muốn. Người thổi sáo mù ấy đã nhìn ông rất lâu bằng đôi mắt mù và nâng sáo lên thổi. Giai điệu của khúc sáo ấy đã chạm vào một nơi chốn nào đó trong con người ông và thay đổi ông. Những phiền muộn trong lòng ông bấy lâu nay đã tan biến.

Những tháng ngày sau, nhà thơ Nguyễn Quang Thiều đã luôn ngồi ở quán cà phê vỉa hè ấy để mong gặp lại người thổi sáo mù. Nhưng ông không bao giờ thấy người thổi sáo mù đi qua nữa. Có lẽ mỗi người trong đời chỉ được một lần nghe thấy giai điệu ấy. Những câu chuyện trên đã dẫn nhà thơ Nguyễn Quang Thiều vào thế giới của màu sắc và ông biết ông không bao giờ có thể rời xa thế giới ấy được nữa.

Ông vẽ không có phác thảo. Ông đứng trước toan và quết nhát màu đầu tiên lên toan và cứ thế cuốn theo màu sắc ấy. Có thể những bức tranh của ông là một văn bản khác của thơ ông. Ông đọc thơ để vẽ và vẽ để rồi làm thơ. Đấy là cái vòng tròn đầy ‘’ma thuật’’ cuốn ông đi.

Ông làm mọi thứ với niềm đắm mê của mình: Làm thơ, viết truyện ngắn, tiểu thuyết, viết kịch bản sân khấu, kịch bản điện ảnh, viết tiểu luận, viết báo, dịch thuật, vẽ, chơi nhạc cụ dân tộc…

Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều nói, “tôi không phải là một họa sĩ mà chỉ là kẻ bị màu sắc thống trị’’.

Triển lãm sẽ kéo dài đến hết ngày 15/1. 

Tin liên quan

Tin nổi bật

Tin cùng chuyên mục

‘Còn tình yêu ở lại’

‘Còn tình yêu ở lại’

Đây là tên gọi của chương trình do Đài Truyền hình Việt Nam thực hiện nhân dịp kỷ niệm 66 năm Ngày thầy thuốc Việt Nam (27/2/1955 - 27/2/2021), phát sóng vào 21h ...

Tin nóng

Xem nhiều nhất