Đêm đó, Dave Chappelle bước ra sân khấu như một người đã chiến thắng tất cả – rồi lập tức hành xử như thể anh không cần bất kỳ chiến thắng nào nữa. Không vội vàng, không phô trương, anh đứng đó, để khoảng lặng kéo dài lâu hơn mức một nghệ sĩ hài nên cho phép. Và khi anh bắt đầu nói, điều hiện ra không chỉ là một tiết mục, mà là một mâu thuẫn: một người kiếm sống bằng tiếng cười nhưng không hề tìm cách làm hài lòng: một biểu tượng đại chúng nhưng liên tục quay lưng lại với chính công chúng của mình.