Mặc dù đóng vai trò quan trọng trong cơ cấu lao động nhưng dưới tác động của dịch Covid-19, lao động di cư là đối tượng dễ tổn thương nhất. Họ phải đối mặt với nhiều áp lực, lớn nhất là mất việc làm vì giãn cách xã hội.
Các chuyên gia Chiến lược an sinh xã hội giai đoạn 2012-2020 xác định rõ người lao động di cư là một trong các nhóm yếu thế cần được hỗ trợ. Trong đó, lao động di cư cần được công nhận và ghi nhận trong các văn kiện chiến lược quốc gia thay vì coi lao động di cư là một hiện tượng cần kiểm soát.
Di cư lao động quốc tế là quy luật khách quan toàn cầu, do đó việc thực hiện các giải pháp quản lý không nên máy móc, cứng nhắc mà cần chuyển từ hình thức di cư lao động không an toàn thành di cư an toàn, nhất là đối với phụ nữ.