Buổi tối, thành phố bỗng dưng mất điện. Căn nhà tối sầm lại trong chớp mắt, như thể ai đó vừa khẽ tay kéo một tấm rèm dày xuống không gian quen thuộc. Lũ trẻ giật mình rồi reo lên, nửa hoảng hốt nửa thích thú: “Mất điện! Mất điện!”. Tôi lật đật đi tìm bật lửa, rồi cây nến. Ngọn nến được thắp lên, ánh sáng mỏng và yếu, chỉ đủ soi một khoảng nhỏ trước mặt. Bà giúp việc trong nhà chợt nhớ ra trên ban thờ vẫn còn hai chiếc đèn dầu. Tôi dùng ánh sáng từ chiếc điện thoại leo lên tầng bốn, nhẹ tay “mượn các cụ” chiếc đèn dầu mang xuống thắp.