Bình yên Cô Tô

Hoài Dương

Từ chỗ chỉ có ít khách du lịch ưa mạo hiểm khám phá, giờ đây có lúc Cô Tô có tới 10.000-12.000 khách, gấp 3-4 lần số dân bản địa. Đông đúc là vậy nhưng Cô Tô vẫn giữ được vẻ bình yên, hoang sơ và thân thiện.


Ngọn hải đăng trên đảo Cô Tô

Cô Tô là một quần đảo nằm trong vịnh Bắc Bộ thuộc Quảng Ninh, cách Vân Đồn khoảng 60 km về phía Đông, bao gồm các đảo Cô Tô lớn, đảo Cô Tô nhỏ, đảo Thanh Lâm, đảo Trần và vô số hòn đảo nhỏ khác... Hòn đảo này có tên cổ là Chàng Sơn (núi Chàng).

Trước đây, tàu ra đảo Cô Tô chỉ có vài chuyến mỗi ngày nhưng vài năm trở lại đây, vào dịp cao điểm, mỗi ngày có hàng chục chuyến tàu liên tục với thời gian di chuyển từ 55-75 phút/chuyến. Nếu muốn đi rẻ hơn có loại tàu gỗ, đi mất khoảng 3 tiếng. Khi cập bến, thị trấn Cô Tô hiện ra sầm uất hơn nhiều so với hình dung trước đó.

Vẻ thân thiện được thể hiện ngay khi du khách bước chân lên cảng, với những người xe ôm, bán hàng. Là một hòn đảo xa xôi, nhưng Cô Tô lại được đầu tư mạnh về giao thông đường bộ và đường thủy. Các con đường nối các điểm tham quan, chạy dọc các bãi biển vô cùng thuận tiện cho du khách đi dạo, ngắm cảnh trong khung cảnh nên thơ giữa biển và rừng.

Có nhiều phương tiện để du khách khám phá Cô Tô, có thể bằng xe máy, xe đạp hoặc xe điện. Cơ động và chủ động nhất có lẽ là thuê xe máy với giá thuê 200.000 đồng/ngày. Từ khi con đường xuyên đảo với mức đầu tư 119 tỷ đồng hoàn thành, việc đi lại trên đảo đã trở nên khá dễ dàng.

Ngoài khu thị trấn có màu sắc của đô thị hóa, toàn bộ hòn đảo hầu như còn nguyên vẹn vẻ tự nhiên. Người dân ở đây ít làm nông nghiệp vì không hiệu quả bằng nghề chài lưới hay làm du lịch. Thỉnh thoảng nếu có nhìn thấy một vài vạt rau vuông vức và xanh mướt, thì đó là của một doanh trại bộ đội đóng quân trên đảo.

Từ trung tâm thị trấn đến bãi đá Cầu Mỵ, bến tàu đi Cô Tô con và các bãi tắm đều khoảng 7-10km. Các bãi tắm ở Cô Tô đều rất đẹp. Bãi Hồng Vàn làm người ta mê mẩn vì bãi tắm trải dài, cát mịn, nước trong vắt với những con sóng dịu dàng như ve vuốt, còn bãi Vàn Chảy lại khiến du khách “phải lòng” bởi những con sóng nhảy, như biết đùa giỡn.

Nhiều người còn cho rằng Vàn Chảy là bãi tắm đẹp nhất miền Bắc, bởi ngoài việc biển trong vắt và bãi phẳng phiu, bãi tắm này nằm ở góc đảo hướng ra phía Tây, có thể vừa tắm vừa ngắm hoàng hôn trên biển. Tắm xong, du khách có thể thưởng thức tiệc nướng của các nhà hàng với cung cách hết sức bình dân. Hoặc quay về thị trấn thưởng thức hải sản theo cung cách của dân bản địa, kiểu nào cũng thú vị.

Ăn uống ở Cô Tô cũng như nhiều vùng biển khác, các hải sản tôm, cá, cua, mực, ghẹ đều tươi roi rói, nhưng nổi tiếng của vùng biển này là ốc móng tay, một loại nghêu sò dài có thịt rất giòn, ngọt. Ngoài ra còn có sá sùng, sá sùng khô, “đắt nhưng xắt ra miếng” vì chỉ cần cho vài con vào nồi nươc dùng đã cho vị ngọt sâu lạ lùng.

Một điểm đến không thể không nhắc tới là Cô Tô con - một đảo nhỏ không có người dân sinh sống, chỉ có vài người sang làm dịch vụ mùa du lịch. Bãi tắm Cô Tô con vắng teo, cây rừng chờm ra tận bãi cát. Vì không có người sinh sống nên môi trường trên đảo rất sạch và không khí thì vô cùng trong lành.

Nước biển trong veo khiến các bạn trẻ rất thích thú với việc tắm biển hay chụp ảnh trên bờ cát trắng mịn. Chỗ nước giao với cát có rất nhiều vỏ ốc đủ màu sắc bị sóng dưa vào bờ bạn có thể nhặt về làm kỷ niệm. Đâu đó trên bãi tắm có những mỏm đá nhô lên đôi khi khiến du khách giật mình bởi nó rất giống những chú rồng biển nhấp nhô trên mặt nước.


Cuộc sống hàng ngày ở Cô Tô.

Đến Cô Tô nhiều người thích leo lên ngọn hải đăng được xây dựng từ cuối thế kỷ 19 - nơi được mệnh danh là đẹp nhất trong các ngọn hải đăng trên biển về tầm nhìn. Đường lên ngọn hải đăng xuyên qua một cánh rừng tự nhiên và đây có thể coi là một trong những con đường lên núi thơ mộng nhất ở Cô Tô.

Hai bên đường là các loại hoa rừng nở hai bên đường, ong bướm bay lượn, chim chóc véo von. Trèo hết 72 bậc cầu thang của hải đăng, bạn được thấy một bức tranh tuyệt mỹ về vịnh Bắc Bộ với những hòn đảo trập trùng giữa mênh mông sóng nước, cát trắng viền màu tinh khôi trên bãi biển, những rừng cây xanh ngợp, cánh đồng xanh mê mải, con đường cong cong như dải lụa đào mắc vào lưng đồi, tàu cá neo trong vụng biển.

Cô Tô hiện có khoảng hơn 3.000 dân. Vào khoảng những năm đầu thập niên 90 của thế kỷ trước, nhiều người từ các tỉnh đông dân đã đến Cô Tô sinh cơ lập nghiệp theo phong trào xây dựng vùng kinh tế mới. Những người đến Cô Tô thường là dân vùng biển như Quảng Xương (Thanh Hóa), Thái Thụy (Thái Bình)... nên rất dễ dàng thích nghi với cuộc sống mới trên đảo. Chả thế mà đến Cô Tô lắm lúc người ta lại cứ ngỡ mình đang ở Thanh Hóa khi nghe được cái chất giọng Quảng Xương đặc sệt. Thậm chí đến cái món thuốc lào cũng rất “nặng đô” đúng chất xứ Thanh.

Ông chủ khách sạn nhỏ chúng tôi nghỉ rất điển hình cho người dân di cư đến đây. Sinh năm 1974, quê ở Thạch Thành, Thanh Hóa, đến Cô Tô khi còn là thanh niên trai tráng, chưa vợ con, được Nhà nước cấp đất, cấp nông cụ, lương thực để khai hoang. Rồi sau đó ông lấy vợ, cũng là dân Thanh Hóa ra. Lúc đầu, ông sinh sống bằng nghề đi biển. Ông đi thuyền nhỏ ra tận Bạch Long Vĩ đánh cá. Ông đánh một cách rất thô sơ bằng cách lặn sâu hàng chục mét để xiên cá. Lúc đó cá còn nhiều nên kiếm sống cũng dễ dàng.

Dần dà, cá ít đi, tuổi nhiều lên, tích lũy được chút vốn liếng, ông bỏ nghề đánh cá chuyển sang làm du lịch. Phải đến 2013, khi có điện lưới quốc gia Cô Tô mới phát triển du lịch. Tốc độ phát triển du lịch ở đây tỷ lệ thuận với giá đất ở thị trấn nhỏ xíu này. Ở khu trung tâm, cách đây vài năm, người ta chỉ cần vài trăm triệu đồng đã mua được 1 lô đất, đến nay vị trí đẹp đã lên 3-4 tỷ đồng/lô.

Từ chỗ chỉ có ít khách du lịch ưa mạo hiểm khám phá, giờ đây có lúc Cô Tô có tới 10.000-12.000 khách, gấp 3-4 lần số dân bản địa.

Đông là vậy nhưng Cô Tôvẫn giữ được sự bình yên, gần như không có tình trạng trộm cắp. Xe máy cứ việc để ngoài không sợ mất. Thậm chí bà chủ khách sạn nơi chúng tôi ở vì bận cùng lúc làm nhiều việc vừa check-in, check-out cho khách, vừa quán xuyến bếp núc, vừa bán hàng nên ở quầy hàng luôn treo một cái túi nhỏ đựng tiền, khách có thể tự lấy chai nước, bao thuốc, đá viên đã niêm yết giá và bỏ tiền vào túi.

Người dân đảo Cô Tô không có thói quen rút chìa khóa ra khỏi xe máy. Đến với hòn đảo yên bình này, du khách hoàn toàn không phải lo lắng về an ninh.

Tin nổi bật

Tin cùng chuyên mục

Vì sao lãi suất 0% nhưng không ai đến vay?

Vì sao lãi suất 0% nhưng không ai đến vay?

Liên quan đến việc doanh nghiệp khó tiếp cận với các gói tín dụng ưu đãi, ngày 9/7, tại Hội nghị Báo cáo viên Trung ương tháng 7, Thứ trưởng Bộ Kế hoạch và Đầu tư ...
Âm thầm trừ tiền khách hàng

Âm thầm trừ tiền khách hàng

Không chỉ một lần, mà nhiều lần, khách hàng của Ngân hàng TMCP kỹ thương Việt Nam (Techcombank) bị âm thầm trừ tiền một cách khó hiểu. Trong khi đó, gọi đến đường ...

Tin nóng

Cảnh báo lạm phát cuối năm tăng cao do giá thịt lợn

Cảnh báo lạm phát cuối năm tăng cao do giá thịt lợn

"Vì nhu cầu tiêu dùng của người Việt Nam thường tăng về cuối năm, nhất là những ngày giáp Tết, và có thể ảnh hưởng tới lạm phát trong đó có giá thịt lợn", Thứ trưởng Bộ Kế hoạch và Đầu tư Trần Quốc Phương cho hay.

Xem nhiều nhất