Cánh đồng nước ngập

Hồng Liên

Cơn mưa lớn chiều nay đưa tôi trở về mùa gặt xưa, nơi ấy cánh đồng chìm trong biển nước. Mưa đến từ những cuộn mây vần vũ trên bầu trời đen kịt. Nước ào ào trút xuống. Nhìn ra màn mưa trắng trời trắng đất, mẹ tôi than thở: “Cơn ông chưa qua, cơn bà đã tới, thế này thì lúa má ngập hết”.

Mưa không ngớt hết một ngày rồi lại qua một đêm thì nỗi lo của mẹ tôi thành sự thực. Đồng lúa chỉ hôm trước thôi còn sóng sánh gợn những sóng vàng nay chìm nghỉm trong màu nước trắng xóa. Không khí làng quê chẳng giống những lúc ngày mùa, chỉ toàn khuôn mặt lo âu nặng trĩu. Quyết định gặt mò cứu lúa được nhà nhà thực hiện. Lực lượng được huy động tối đa, lũ trẻ cũng được đưa ra cánh đồng trắng nước làm nhiệm vụ chở lúa. Chẳng cần đến quang gánh hay xe cải tiến nữa, bọn trẻ chúng tôi mang theo chậu lớn chậu nhỏ trong khi người lớn dong theo con thuyền nan hoặc vật dụng nào có thể nổi được trên mặt nước.

Đi gặt mùa ngập nước như thế này quả thật có nhiều thú vị. Chúng tôi chẳng phải lặn lội mò mẫm gì mà cứ thế trèo lên chiếc thuyền nan do bố chống ngay từ ở con mương lớn trước cửa chùa. Ngày thường, con mương này được ngăn cách với cánh đồng bởi những bờ vùng bờ thửa, nhưng giờ đây, nước đã xóa đi những ranh giới ấy. Cánh đồng nước mênh mông như biển cả, rập rờn những sóng nước với đủ loại rơm rạ trôi nổi đang tấp vào bờ. Tôi thấy chưa bao giờ việc đi lại trên cánh đồng lại thuận tiện đến như thế, cứ việc ngồi thuyền dọc theo con mương lớn là có thể đến được ruộng nhà mình.

Điều này làm cho tôi khoái chí lắm mặc cho bố mẹ và các anh chị lớn “bạc mặt” ra vì mò lúa, chân tay nhợt nhạt vì nước lạnh. Lúa cắt được xếp vào chậu lớn, chậu nhỏ để kéo ra tập kết lên thuyền chở về sân kho hợp tác xã. Chỉ có lũ trẻ là vui vì chúng được bì bõm trong nước, nghịch ngợm thoải mái mà vẫn giúp được gia đinh chở lúa. Mấy thằng con trai nghịch như quỷ nhân cơ hội này mang chậu ra mương lớn tập bơi, tay khua chân đập loạn xạ, hò hét ầm ĩ một góc đồng. Còn bọn con gái thì lẳng lặng nhặt ốc mang về cho mẹ nấu canh hoặc lội xa một chút đến mấy thửa ruộng chưa bị ngập hết, để bắt cào cào, châu chấu. Chỉ cần có những chiến lợi phẩm như thế là lũ trẻ quên hết mọi chuyện, quên hết nỗi lo của bố mẹ, quên hết ruộng lúa nhà mình đang bị thủy thần lăm le cướp trắng...

Miên man trong ký ức của những ngày tháng đã xa ấy, tôi chẳng hay cơn mưa chiều đã tạnh từ lúc nào. Nắng hừng lên chói chang những tia nắng lấp lánh hình rẻ quạt ở phía trời tây. Bầu trời lại cao và xanh vời vợi, những cục mây bông trắng tinh lại nhởn nhơ trôi như không cần biết đến thời gian. Đây đó, tiếng chim lảnh lót vang lên giữa những lùm cây vừa được tắm mát, xanh mướt và bình yên…

Tin nổi bật

Tin cùng chuyên mục

Kiên cường trong bão táp

Kiên cường trong bão táp

Trong tình thế dịch Covid-19 gây ảnh hưởng xấu đến nền kinh tế, câu hỏi đặt ra là cách gì để vừa chống dịch vừa phát triển kinh tế.
Bốc thăm

Bốc thăm

Tôi không biết ai sinh ra cái trò bốc thăm này đầu tiên trong loài người. Nhưng câu chuyện mà tôi kể sau đây thì bố cụ của người đầu tiên sinh ra cái trò bốc thăm ...
Thời gian trong thơ Việt

Thời gian trong thơ Việt

Cùng với không gian, có thể nói, thời gian luôn là một hằng số có trong mọi tác phẩm thi ca. Thời gian của các thi sĩ có khi chỉ là một khắc, một giờ, một phút giây; ...
Quang Phùng và những bức ảnh phản biện

Quang Phùng và những bức ảnh phản biện

Ở Hà Nội, tôi hay gặp lão nghệ sĩ Quang Phùng đi trên phố. Lúc thì thấy ông đi ngược đường Quang Trung, lúc lại thấy ông ngược đường Bà Triệu lững thững lên Hồ Gươm… ...

Tin nóng

Mời đọc Tinh hoa Việt số 129

Mời đọc Tinh hoa Việt số 129

Mời quý độc giả tìm đọc ấn phẩm Tinh hoa Việt (báo Đại Đoàn Kết) số 129, dày 32 trang, phát hành trên toàn quốc ngày 10/8/2020. Giá: 11.800 đồng.

Xem nhiều nhất